img

Cây Cam Ngọt Của Tôi – Câu Chuyện Về Tuổi Thơ Ngọt Ngào Và Đắng Cay

Những câu chuyện tuổi thơ luôn biết cách lấy đi nước mắt của người đọc hay đẩy cảm xúc lên cao trào bằng những hồi tưởng về thời thơ ấu đầy kỉ niệm. Cây Cam Ngọt Của Tôi của tác giả Jose Mauro là một cuốn sách như vậy. Cùng tìm về thế giới tuổi thơ, lắng đọng với câu chuyện của chú bé Zeze bất hạnh nhưng vô cùng đáng yêu và giữ lại trong mình những bài học đáng quý về cuộc sống.

Tác giả sách Cây Cam Ngọt Của Tôi

Cây Cam Ngọt Của Tôi là tác phẩm của nhà văn người Brazil Jose Mauro de Vasconcelos. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở ngoại ô Rio de Janeiro, ông phải làm đủ nghề để trang trải cho cuộc sống. 

Không ban cho Mauro một gia đình giàu có nhưng trời phú cho vị tác giả này một trí nhớ phi thường, trí tưởng tượng tuyệt vời và vốn sống vô cùng phong phú. Mauro bắt đầu sáng tác từ năm 22 tuổi. Cuốn sách Cây Cam Ngọt Của Tôi của ông không chỉ thành công tại Brazil (được đưa vào chương trình tiểu học của nước này) mà còn được bán bản quyền cho hơn 20 quốc gia và chuyển thể thành phim.

Tóm tắt nội dung cuốn Cây Cam Ngọt Của Tôi

Truyện Cây Cam Ngọt Của Tôi kể về một chú bé tinh nghịch và đáng yêu tên là Zeze, nuôi ước mơ trở thành nhà thơ cổ thắt nơ bướm. Zeze lên 5 tuổi, sống trong một gia đình nghèo nhưng lại đông con. 

Bẩm sinh thông minh, lại sống trong một gia đình nghèo nên Zeze có suy nghĩ già dặn và chín chắn hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi. Cái nghèo đã nhiều đời bám đuổi gia đình Zeze, mẹ cậu phải đi làm từ năm 6 tuổi. Vì bố mẹ phải lao động quần quật cả ngày nên em ít khi có thời gian gần gũi với họ.

Bố mẹ chỉ trở về nhà vào buổi tối nên Zeze thường tự nghĩ ra các trò chơi vui vẻ và tự tận hưởng nó. Nghĩ ra đủ trò, Zeze thậm chí còn chơi khăm cả bạn bè và những người hàng xóm. Chính vì thế, Zeze bị anh chị trong nhà nghĩ rằng mình là một đứa bé hư, đặc biệt là chị gái Gloria. 

Trí tưởng tượng phong phú giúp Zeze tự biến vườn tược trong nhà thành rừng rậm Amazon hay thậm chí cả châu Phi nữa. Chính óc ham khám phá và hình dung vô tận đã đưa Zeze đi khám phá những vùng đất mới trên khắp thế giới. Em cũng có một người bạn thân là em trai Luis. Cậu chăm sóc em như một vị vua. Zeze đưa Luis đi thăm vườn thú và sông Amazon trong trí tưởng tượng của mình.

Zeze chấp nhận nhường cho em món đồ chơi duy nhất ở nhà để dỗ em nín khóc khi hai anh em tới muộn trong lễ phát quà Giáng Sinh. Tuy không được mọi người quan tâm, nhưng Zeze luôn biết cách quan tâm người khác. Em còn dành cho cha một bao thuốc lá trong ngày Noel và tặng chị gái Gloria một cuốn sổ bài hát.

Sau khi Zeze chuyển nhà cùng gia đình, em thấy một cây cam trong khoảng sân sau nhà. Ban đầu, Zeze không để ý đến cây cam vì em nghĩ rằng mình còn quá nhỏ để trèo lên cây. Sau đó, kì kiệu thay, em phát hiện ra mình có thể giao tiếp, trò chuyện và tâm sự với cây cam như với một người bạn. Cây cam biết nói và biết mọi thứ trên đời, Zeze đã bộc bạch hết với cây cam những suy nghĩ trong lòng cậu bé. 

Trái với cây cam ngọt, người nhà không hề giao tiếp với em bằng ngôn ngữ mà lại bằng những trận đòn roi. Có những lúc, vì quá đau lòng, Zeze đã nghĩ mình không xứng đáng được sinh ra.

Cùng cực lên đến đỉnh điểm khi Zeze nghĩ đến việc tự kết thúc cuộc sống của mình để chấm dứt những tháng ngày bị hành hạ liên miên bởi roi vọt. Em thậm chí đã nghĩ đến việc trả thù hay giết chết một ai đó để thỏa cơn đắng cay trong lòng.

Zeze không nghĩ sẽ giết họ bằng súng, mà sẽ giết họ trong trái tim mình, vì khi không yêu người nào nữa, rồi đến một ngày, họ sẽ chết vì không được yêu thương. Tại sao một chú bé tinh nghịch, lương thiện và đáng yêu lại có những suy nghĩ tiêu cực đến đau lòng như vậy?

May mắn thay, đến cuối truyện, Zeze gặp được một người bác đặc biệt. Người đàn ông Bồ Đào Nha này đã cho cậu cảm nhận tình yêu thương và ấm áp giữa người với người. 

Ông ấy là bạn tốt nhất của tớ. Nhưng cậu là vị vua đích thực của cây cối trong vườn, cũng như Luís là vua đích thực của các anh em trai tớ ấy. Trái tim chúng ta cần phải đủ lớn để có chỗ cho tất cả mọi thứ chúng ta yêu thương

Nhận xét về cuốn sách Cây Cam Ngọt Của Tôi

Cây Cam Ngọt Của Tôi là một cuốn tự truyện đầy cảm động, tuy đớn đau nhưng vẫn ngập tràn tình yêu thương.

Đọc cuốn sách để biết rằng mỗi người chúng ta đều là một món quà. “Ai đã ở trên đời, thì người đó xứng đáng được sinh ra, con ạ”. Cuộc đời này vẫn thật đáng sống, và ai trên đời cũng xứng đáng được yêu thương. Những nỗi đau rồi cũng sẽ qua đi nếu chúng ta trao đủ yêu thương tới những người cần nó. Zeze bất hạnh trong gia đình cuối cùng cũng đã gom góp được yêu thương từ những người hàng xóm thân quen hay từ bông hoa trắng của cây cam trong khu vườn. 

Một lần nữa, cuốn sách Cây Cam Ngọt Của Tôi nhắc nhở người lớn những bài học về cách đối xử với con trẻ. Tuy nhỏ tuổi nhưng các em là những tâm hồn rất nhạy cảm, đòn roi chưa bao giờ là cách giao tiếp hiệu quả với những đứa trẻ tội nghiệp ấy. Hãy dạy dỗ chúng bằng tình yêu thương.

Sách Cây Cam Ngọt Của Tôi giúp chúng ta hồi tưởng những kỉ niệm tuổi thơ vui vẻ và ngọt ngào nhưng vô cùng hấp dẫn. Những chuyến phiêu lưu trong tưởng tượng là những kí ức vui vẻ mà ai cũng muốn nhớ về.

Lời kết

Dù là người lớn hay vẫn còn bé dại, hãy một lần đọc cuốn sách Cây Cam Ngọt Của Tôi. Chúng ta sẽ được lên chuyến tàu tìm về quá khứ, tìm về những kí ức tuổi thơ đáng nhớ và học được thật nhiều bài học về tình yêu thương.

Brand Slider